Bỏ ngay thói quen "ganbaru"! 5 cách lười biếng để làm việc hiệu quả hơn
Hóa ra việc cày cuốc đến kiệt sức ở Nhật lại là cách nhanh nhất để... chẳng đi đến đâu. 🤯
Người ta bảo 'cố gắng', khoa học bảo 'thôi'
Có một cái bẫy tâm lý mà các nhà khoa học gọi là "thiên kiến nỗ lực". Nôm na là chúng ta có xu hướng tin rằng một thứ gì đó được làm ra một cách vất vả thì sẽ có giá trị hơn, ngay cả khi kết quả của nó y hệt một thứ được làm ra dễ dàng.
Ở Nhật thì cái này càng thấm. Cứ thấy ai đó "ganbaru" (cố gắng) là mình thấy nể, còn bản thân làm việc nhẹ nhàng xong sớm lại cảm thấy hơi... tội lỗi. Nhưng các nhà tâm lý học nói rằng cảm giác "bận rộn" và "tiến độ thực tế" lại chẳng liên quan mấy đến nhau. Thực tế, những người năng suất nhất lại có những thói quen trông rất "lười".
5 cách 'lười biếng' có chiến lược
Đầu tiên, khi cơn buồn ngủ ập đến vào 3 giờ chiều, đừng cố chống cự bằng một lon cà phê khác ở máy bán hàng tự động. Hãy chợp mắt một lát. Một giấc ngủ ngắn đủ sâu có thể giúp não củng cố thông tin mới học được hiệu quả gần bằng một giấc ngủ trọn vẹn cả đêm.
Thứ hai, hãy để tâm trí đi lang thang khi bạn bị kẹt. Cố gắng tập trung cao độ khi đã bí ý tưởng chỉ làm bạn thêm bế tắc. Thay vào đó, hãy làm một việc gì đó không cần suy nghĩ nhiều, như nhìn ra ngoài cửa sổ tàu điện, đi dạo không mục đích, hoặc đi tắm. Khi đó, một mạng lưới trong não sẽ được kích hoạt, hoạt động ngầm để tìm ra các liên kết bất ngờ mà khi tập trung cao độ bạn sẽ bỏ lỡ.
Thứ ba, tự động hóa các quyết định nhỏ nhặt. Hôm nay ăn gì ở konbini? Mặc đồ gì đi làm? Trả lời email này ra sao? Mỗi một quyết định, dù là nhỏ nhất, đều tiêu tốn năng lượng tinh thần của bạn. Đó là lý do nhiều người thành công mặc đi mặc lại một kiểu quần áo hoặc ăn sáng giống hệt nhau mỗi ngày. Không phải vì họ nhàm chán, mà để dành năng lượng cho những quyết định thực sự quan trọng.
Thứ tư, nếu có thể, hãy trả tiền để người khác làm những việc nhàm chán. Nghiên cứu cho thấy việc chi tiền để "mua thời gian" (ví dụ: thuê người dọn nhà, mua rau củ cắt sẵn) thực sự làm tăng mức độ hài lòng với cuộc sống hơn là mua một món đồ mới. Thời gian cũng là một nguồn tài nguyên hữu hạn như tiền bạc vậy.
Cuối cùng, hãy chấp nhận "đủ tốt" thay vì lúc nào cũng phải hoàn hảo. Các nhà tâm lý học phân biệt hai kiểu người: "maximizer" (người tối đa hóa), luôn tìm kiếm lựa chọn tốt nhất có thể; và "satisficer" (người thỏa mãn hóa), dừng lại khi một lựa chọn đã đạt ngưỡng "đủ tốt". Nhóm "đủ tốt" thường cảm thấy hạnh phúc hơn và ít hối tiếc hơn về quyết định của mình. Đây là kỷ luật, không phải sự cẩu thả.

Đăng nhập để giữ tên & lưu dữ liệu